Chuyến đi định mệnh
Mọi tình tiết và nhân vật trong truyện đều là hư cấu.
—
[CHƯƠNG 1: Chuyến đi định mệnh]Hằng xuất thân là một cô gái vùng đất đỏ Bình Phước, năm nay vừa tròn 19 tuổi. Gia cảnh khá giả nên từ nhỏ, Hằng đã được cưng chiều, yêu thương vô bờ bến bởi cha mẹ, nên Hằng sở hữu một vẻ đẹp yêu kiều, tiểu thư. Điều ấn tượng nhất không phải đôi chân thon dài của một cô gái cao 1m65, cũng không phải cặp bồng đào vừa tay, mà là cặp mông tròn lẳng, vểnh lên kiêu hãnh, đã bắt đầu thu hút vô số ánh nhìn kể từ lúc Hằng diện những bộ áo dài đầu tiên thời còn cấp 3.
Chập chững ở tuổi 19, Hằng tuy là tiểu công chúa của cha mẹ, nhưng vẫn học tập tốt, và cũng tiến về Sài thành đầy hoa lệ để học tập như bao bạn bè cùng trang lứa. Ở đây, Hằng quen biết và kết bạn với Thuỳ Linh, vừa hay sao là bạn cùng trường, cùng ngành, mà còn ghép cùng một phòng trọ. Cơ duyên khiến hai đứa trở nên thân thiết hơn, khi Thuỳ Linh và Hằng cũng có cùng sở thích, gu ăn mặc,… Thuỳ Linh là một cô bé đến từ miền Trung, không phải thiên kiêu như Hằng, nên từ nhỏ đã cùng gia đình bươn chải ngược xuôi. Sau này cha mẹ Thuỳ Linh làm ăn khấm khá hơn, cũng cho con cái được một cuộc sống thoải mái, tuy nhiên dấu vết năm tháng, làn da ngăm, mái tóc xoăn tự nhiên cùng vẻ bề ngoài không mấy nổi bật là đặc điểm của một cô bé từng trải qua một tuổi thơ cơ cực.
Gần đến dịp Tết tây, hai đứa được nghỉ lễ hơn một tuần dài. Vì không có dự định gì, nên Hằng quyết định về quê bất ngờ thăm cha mẹ.
Ở đây không có gì làm, quê Linh cũng ở xa, hay là về nhà Hằng chơi cho biết!
Ừ cũng được, quê bà có hạt điều phải hem?
Ừa, về đây cho bà ăn thay cơm cũng được, hihi!
Cứ như vậy, hai cô bé hí hửng thu xếp hành lí rồi lên đường về quê trên chiếc xe Vespa của Hằng.
Như mọi khi, Hằng vẫn đi con đường quen thuộc, từ ngã tư Hàng Xanh chạy dọc theo tuyến quốc lộ 13 rồi rẽ sang cao tốc Mỹ Phước – Tân Vạn để về thẳng Bình Phước. Vì tuyến đường này mới hoàn thành không lâu, nên đường sá rất đẹp và thoáng, càng đi về phía Mỹ Phước, dân cư càng thưa thớt và trùng điệp các lô cao su khiến chuyến đi trở nên thoải mái và tươi mát hơn so với việc bám theo tuyến quốc lộ 13. Bỗng dưng chiếc xe lảo đảo và khó kiểm soát. Hằng vội vàng tấp xe vào lề, xuống kiểm tra thì thấy bánh sau đã xẹp do bị tận 2 cây đinh 7 đâm thủng. Hằng và Thuỳ Linh là hai cô gái nên không quá rành về xe cộ, đang loay hoay không biết làm thế nào thì nghe tiếng nói vọng ra:
Xe sao đó hai em ơi?
Một người đàn ông trung niên cao gầy chạy ra hỏi thăm.
Dạ chắc là lủng bánh rồi anh. Ở khu này có tiệm sửa xe hay có cứu hộ không anh? – Hằng lên tiếng hỏi thăm.
Khu này mới nên không có đâu em, hay là em lại quán cà phê của anh đằng kia ngồi nghỉ đi, để anh đẩy xe lại đó rồi thử gọi cứu hộ giùm cho.
Dạ vậy tốt quá! Em cảm ơn anh! – Hằng mừng rỡ nói, đồng thời xách theo balo cùng Thuỳ Linh tiếng về quán cà phê cách đó 20m.
Quán cà phê này khá đơn giản, là khu vực sân của một ngôi nhà cấp 4, có vài bộ bàn ghế nhựa và vài cái võng. Người đàn ông đẩy xe vào trong sân, rồi lại gần hai cô gái đang ngồi nghỉ, cất tiếng hỏi:
Hai em uống gì để anh lấy cho, rồi anh gọi cứu hộ qua sửa xe cho mình ha.
Dạ cho em một sting, còn Thuỳ Linh uống gì nè?
Dạ cho em một nước suối nha anh.
Rồi hai đứa đợi chút để anh đem ra nha.
Nói rồi người đàn ông quay vào lấy nước. Một lúc sau anh ta đi ra, đặt nước xuống bàn và ngồi nói chuyện phiếm. Hai cô bé cũng không ngần ngại kể về chuyến đi về quê để làm bất ngờ cha mẹ, mà xui rủi gặp tai nạn giữa đường. Ánh mắt người đàn ông loé lên một tia nham hiểm. Một lúc sau, có hai thanh niên chở nhau trên chiếc 67 cũ kĩ chạy vào. Người đàn ông trung niên cất tiếng nói:
Hai thằng mày đi lâu dữ, người ta đợi nãy giờ, lo sửa lẹ đi cho em nó đi, cũng 4h chiều rồi đó.
Ok đại ca, bên tiệm đang bận mà đại ca gọi là em qua liền đó.
Nói rồi hai thanh niên bước qua xem xét chiếc xe, rồi nói gì đó. Người đàn ông trung niên cũng ra đứng nói chuyện với họ. Mà lúc này, từ đâu đưa đến một cơn say, khiến cho mí mắt của Hằng và Thuỳ Linh không thể mở lên nổi, thiếp đi lúc nào không biết…
Bép… bép… Dậy, dậy đi em gái dễ thương! – tiếng vỗ má kèm tiếng nói khàn khàn đánh thức Hằng dậy.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Hằng cảm thấy đau nhức toàn thân, hai cổ tay rát khiến Hằng đảo mắt nhìn lên. Hai tay Hằng đang bị buộc vào hai sợi dây xốc lên, hai khuỷu chân quỵ xuống sàn nhà, hai cổ chân bị trói vào hai đầu khúc gỗ dài khoảng 1m khiến chân không thể khép lại được, cả người không còn mảnh vải che thân khiến Hằng vô cùng hốt hoảng. Điều gì tồi tệ hơn lúc này??? vì sao mình lại bị rơi vào chốn địa ngục tồi tệ gì vậy??? Hàng tỉ suy nghĩ từ đau đớn đến nhục nhã lướt qua trong đầu Hằng khiến lí trí gần như biến mất.
Sao, mở mắt được rồi hả em gái? Hahaha đại ca bắt được con hàng ngon quá trời quá đất.
Kiểu này là ông trời lì xì cho anh em mình rồi haha!
Nghe tiếng đùa giỡn, Hằng muốn hét lên nhưng nhận ra mình còn bị nhét một cuộn vải hôi thối trong miệng. Thấy Hằng ú ớ, gã trung niên liền tiến lại, ánh mắt nham hiểm đầy thèm thuồng nhìn lấy Hằng, hăm he:
Em hét đi, em hét được thì hét to lên, để anh gỡ cái quần xì 3 ngày chưa giặt của anh ra cho em hét, nhưng mà nhìn bên kia kìa, hét đi rồi con bạn em tới số nha.
Vừa nói, hắn vừa chỉ tay về phía góc của căn phòng, nơi mà Thuỳ Linh cũng đang bị trói quỳ như Hằng, chỉ khác là sau lưng Thuỳ Linh có một con chó bergie to bự, với con cặc lòi ra ngoài cả 10 phân.
Em hét đi, anh cho con chó của anh xơi bạn em luôn hahaha!
Vừa nói hắn ta vừa gỡ cái quần lót ra, đồng thời tụt cái quần lấm lem xuống, để lộ ra con cặc gân guốc đen xì cùng đám lông lỉa xỉa, mùi nước đái xốc lên tận mũi Hằng khiến Hằng buồn nôn. Hắn đập con cặc vào má của Hằng, quét xung quanh khuôn mặt trắng trẻo rồi dõng dạc ra lệnh:
Mút cho sạch, không thì người phá trinh con chó của anh là bạn em đó!
[Chương 2: Khởi đầu của Địa ngục]Mút cho sạch, không thì người phá trinh con chó của anh là bạn em đó.
Lão trung niên nói một cách vô cùng hào hứng, làm cho Thuỳ Linh càng khiếp sợ hơn và phát khóc nhưng ú ớ không thành tiếng vì đã bị bịt miệng lại.
E-em xin anh, tụi em xin anh, tụi em có làm gì mà anh lại làm vậy! – Gương mặt xinh đẹp thuần khiết của Hằng giờ đây tràn ngập sự hốt hoảng, sợ hãi, nghẹn ngào cầu xin tên ác quỷ, cặp mắt ngấn nước, sự nhục nhã làm đôi má ửng đỏ lên nhưng điều đó càng khiến cho những kẻ biến thái cảm thấy như gặt hái được thành tựu đầu tiên.
Hưng, mày nới lỏng sợi xích ra cho con Beo nó lại gần miếng nữa, mày nhìn con chó nó chảy nước miếng kìa, chắc là thèm lắm rồi haha! – Vừa nói gã vừa chỉ vào 1 trong hai tên thanh niên. Gã Hưng là một tên vô lại chính hiệu. Hắn nghỉ học sớm, bươn chải và lăn lội ra đời bằng con đường trộm cắp vặt. Sau bị bắt đi tù, rồi quen được lão trung niên – lão Tùng, là một tên biến thái, cũng đi tù vì bị phát hiện quấy rối tình dục chính con đẻ của mình. Hưng cao và gầy sọc, hai hốc mắt lõm sâu vào và bọng mắt đen tím, bằng chứng của những đêm phê pha bên ống kim tiêm. Gã còn lại là Trường, cũng là dân nghiện và là bạn của Hưng, sau khi Hưng và Tùng ra tù thì gã cũng giao lưu và gọi Tùng là đại ca giống như Hưng.
Hưng lại mở sợi dây dài ra một đoạn, cái lưỡi con chó vừa đủ chạm vào mép âm hộ Thuỳ Linh. Thuỳ Linh hãi hồn, cả người rung rẩy bẩy và giật bắn lên mỗi khi bị con chó liếm trúng cái hột anh đào hơi nhú ra. Hằng vừa van xin, vừa nhìn thứ dơ bẩn gớm ghiếc kia mà trong lòng nảy sinh ra hàng ngàn suy nghĩ, hướng sang lại thấy ánh mắt như van xin của bạn mình khiến Hằng không thể kìm lòng. Hít một hơi thật sâu, Hằng run rẩy lên tiếng:
Tha cho bạn em đi anh, em… em… em sẽ làm theo ý anh…
Tùng nghe vậy ngửa đầu lên trời cười khoái chí, hướng mặt sang Hưng rồi gật đầu. Hưng hiểu ý lại thu dây về. Con chó đang được “thưởng thức” bị kéo về mà gầm gừ, nó cố với tới phía trước, nhảy lên nhưng cổ bị cột dây nên bị giật ngược về, tức giận sủa oang oảng lên. Thuỳ Linh vừa được thoát khỏi con vật kia, hai mép lồn co bóp, ướt đẫm nước bọt của chó, nhiễu xuống sàn khiến cho thằng Trường nhịn không được, lại lấy tay xoa vào rồi miết thật mạnh, khiến cho Thuỳ Linh đau tiếng và giãy dụa thật mạnh. Còn ở bên này, gã Tùng dí sát con cặc nhơ nhuốc vào mặt Hằng, lấy tay giữ chặt đầu Hằng lại rồi quẹt con cặc từ trán tới mũi, hai mắt lim dim nhắm lại rồi từ từ cảm nhận được sự hưng phấn khi con cặc chạm đôi môi mềm mỏng của Hằng. Hằng mím chặt môi, cố gắng nín thở để tránh cái mùi khai nồng nặc xộc vào khoang mũi. Tùng không đút được con cặc vào, lấy tay vỗ vỗ lên má của Hằng, rồi bóp chặt vào khiến Hằng mở miệng ra trong sự đau đớn. Được nước Tùng đút thẳng con cặc vào. Mùi hôi cũng vị mặn chát của thứ ô uế khiến Hằng nghẹn, cùng với sự tủi nhục, đau đớn khiến đôi mắt vốn ngấn nước của Hằng tuôn trào những giọt lệ thành dòng,. Còn Tùng như lạc vào chốn thần tiên, hắn sung sướng tột độ vì cái miệng vốn không chịu mở ra của Hằng cùng với sự sợ hãi khiến cho lưỡi và hai thành miệng ép sát con cặc của hắn hơn. Tùng phải thề là hắn chưa bao giờ được chơi một em gái xinh đẹp theo kiểu kiêu sa như thế này bao giờ.
Em mà cắn anh thì con chó của anh cũng cắn nát vú bạn em.
Còn tên Trường lúc này sau khi chà xát một hồi, cái khe rãnh trinh nguyên của Thuỳ Linh như đã quen được phần nào, bắt đầu rỉ nước ra, bôi trơn hai mép lồn đang sưng húp lên vì rát.
Em gái này cũng biết nứng lồn nè đại ca.
Trường hứng hở nói. Hắn và Hưng cũng thèm Hằng lắm, bởi vì Hằng xinh đẹp nổi trội hơn hẳn so với nhan sắc bình thường của Thuỳ Linh. Bọn hắn chỉ định dùng Thuỳ Linh làm con tin uy hiếp để khiến Hằng ngoan ngoãn phục vụ mà thôi. Rồi đợi tên Tùng chơi Hằng xong sẽ đến lượt hai thằng tụi nó thay phiên với nhau.
Nhưng mà Hưng lúc này như không nhịn được, đi lại thò tay xuống bóp vú Hằng. Đôi gò bồng của con gái 19, núm vú hồng nhạt nho nhỏ cùng bầu sữa vừa tay trắng nõn ngọt ngào, mềm mại cũng không khiến Hưng nhẹ nhàng. Hắn bóp lấy bóp để khiến Hằng rùng người, kêu lên ư ử. Hắn ngắt núm vú của Hằng rồi nhào nặn bầu vú ra đủ dạng hình thù. Nước mắt Hằng ngày càng tuôn ra nhiều hơn nhưng phải cố gắng gồng người chịu đựng hai con súc sinh đùa nghịch thân thể của mình. Ngay lúc này, lão Tùng như muốn tăng tốc, giữ chặt đầu của Hằng và nhấp con cặc thô bạo.
Ọc… ọc… tiếng con cặc ma sát với miệng Hằng kèm theo vô số âm thanh như muốn nôn oẹ vì không thể chịu đựng được sự thô bạo này. Bên dưới, Hưng luồn đầu vào bú lấy núm vú đã tấy đỏ lên của Hằng khiến Hằng giật bắn người lên. Cảm nhận bàn tay của Hưng rà soát hết phần ngực và lưng mình, mặc dù thô bạo dã man nhưng Hằng vẫn cảm nhận thấy thiếu gì đó mỗi khi Hưng nhả núm vú ra khỏi miệng. Hai mép lồn Hằng cứ co thắt liên tục, một chút dâm thuỷ tuôn ra chạy dọc xuống ướt chùm lông gọn gàng ở phía dưới. Mà lúc này Tùng đã chơi chán miệng Hằng, hắn rút con cặc ra khiến Hằng như được giải thoát. Hằng vội vàng nhổ hết mọi cặn bã ra ngoài, định mở miệng nói gì đó thì Tùng lại nhét cái quần lót vào miệng Hằng rồi nói:
Anh giữ lời rồi, trong lúc em bú cặc anh thì anh không làm gì bạn em cả, giờ bú xong rồi thì cho em coi phim sex thú để lấy hứng đụ nhau với anh. – Tùng khoái trá.
Thằng Trường đứng đó hiểu ý, lại nới sợi dây ra để con chó liếm cái lồn đang dần cãi chủ của Thuỳ Linh. Mỗi khi cái lưỡi của con chó quét dọc hai mép lồn, Thuỳ Linh lại cảm thấy tê tái và mong chờ lần tiếp theo.
“Mày sao vậy Linh, mày khùng rồi, mày nghĩ gì vậy…” Thuỳ Linh hoảng hốt, nhưng cơn sướng cứ truyền lên liên tục làm âm hộ không ngừng co thắt, hai chân cũng cố dang rộng ra một chút để đón nhận cái lưỡi của con vật khác chủng loài kia.
Tùng lúc này đã ra sau lưng Hằng. Hắn quỳ giữa hai chân đang banh rộng của Hằng, không nhịn được cuối xuống liếm lấy liếm để hai mép âm hộ hồng hào thơm phức. Tia dâm thuỷ khi nãy tan vào đầu lưỡi của Tùng khiến con cặc hắn cứng hơn nhiều so với màn bú cu hờ của Hằng. Hắn không ngừng quét lưỡi xung quanh, tìm kiếm giọt dâm thuỷ trinh nguyên của con gái mới lớn. Cái mồm đầy râu chọc vào khu vực mỏng manh nhất của người con gái khiến Hằng một lần nữa trở nên quằn quại, thê thảm. Rồi dường như không có một sự báo trước nào, Hằng cảm thấy thốn đến tận cùng, phần ngoài âm đạo bị nới rộng ra, có một thứ gì đó to lớn đang muốn xé đôi cơ thể của Hằng khiến Hằng quên đi một chút sự chăm sóc ở nơi bầu ngực từ Hưng.
Lão Tùng cố gắng đút con cặc vào bên trong Hằng, nhưng là lần đầu nên âm đạo quá chật chội khiến hắn cũng không dễ dàng, mà Hằng lại càng đau đớn vì sự thô bạo đó. Hắn càng đút vào sâu, sự đau đớn càng khiến Hằng gồng lên ngăn chặn cái thứ cương dương kia tiến vào bên trong mình.
Mẹ nó, cái lồn khít dữ vậy em. Em từ từ thôi chứ đau anh, thèm anh lắm sao mà lồn bóp giữ vậy, nhả con cặc anh ra cứu cứu! – lão Tùng vừa nói với cái giọng đểu giả, vừa vỗ đen đét vào mông của Hằng.
Má nay chơi được gái ngon, đụ má sướng quá tụi mày ơi.
Nói rồi hắn thốc mạnh hết cỡ, con cặc to dài gần 17cm cũng nằm gọn bên trong cơ thể Hằng.
Mà ở phía bên kia, Trường cũng nới rộng dây ra để cho con chó có thể bám hai chân vào lưng của Thuỳ Linh, con cặc chó ngoe nguẩy chạm vào mông khiến Thuỳ Linh dẫy dụa dữ dội.
Lão Tùng từ từ rút con cặc ra, một dòng máu đào cũng đi theo khiến hắn sướng phát điên vì chắc chắn Hằng còn nguyên tem. Rồi hắn mạnh bạo thốc con cặc vào lần nữa. Hằng cảm nhận con cặc vào sâu trong mình, người Hằng cứng ngắc, mất hết sức lực, vừa đau nhói vừa tuyệt vọng. Cuộc đời mơn mởn phía trước của em có lẽ đã kết thúc từ cái ngày hôm nay, ngày khởi đầu của địa ngục.
———–
Sorry anh em nhiều, vì em còn đi học nên ra chap hơi gián đoạn, mong ae thông cảm.
Chúc anh em ngủ ngon!
Chương 3: Mưu kế
Nhục nhã, đau đớn, thê thảm, tả tơi là những từ ngữ trần trụi nhất để nói về khổ cảnh mà Hằng đang phải trải qua lúc này. Thứ kinh tởm to lớn kia đang hùng hục chà xát vào hai mép lồn mỏng manh, khiến nó sưng đỏ tấy lên trông vô cùng đau đớn. Mỗi cú dập bạo lực và thô thiển như từng nhát búa tạ đập thẳng vào lòng tự tôn của Hằng. Từ một cô tiểu công chúa xinh đẹp, ngoan hiền, giỏi giang, trong trắng, giờ đây em đã bị vấy bẩn trong vô vàn nhục nhã và dơ dáy từ những kẻ lạ mặt tàn bạo mất nhân tính.
Trái ngược với sự ô nhục mà những kẻ đồ tể mang lại cho Hằng, thì Thùy Linh lại đang rất rạo rực. Mỗi cái chép lưỡi của con chó, liếm dọc từ mu lồn, hột le kéo lên khe mông chạm vào lỗ đít, thì Thùy Linh lại muốn giật bắn người vì sung sướng. Ngoảnh đầu sang, thấy bạn mình đang hầu hạ cùng lúc hai người đàn ông, Thùy Linh càng bị kích thích hơn trước cảnh tượng như phim sex nhưng lại trực tiếp ở trước mặt mình. Hai chân Thùy Linh dần dang rộng ra hơn, mông ưỡn ra sau, mép lồn tách nhau ra hứng trọn cái lưỡi ẩm ướt và dài ngoằng đỏ hỏn của con chó. Thùy Linh nhìn chằm chằm vào con cặc của lão Tùng, như ước rằng người đang hứng chịu những cú dập đó là mình chứ không phải là Hằng. Dâm tính bị kích thích nên bộc phát mạnh mẽ, hoàn toàn lấn át những suy nghĩ hàng ngày kia.
Như nhận ra Thùy Linh đang phản ứng với những kích thích hèn hạ, Hưng sang sảng cái mỏ lên:
“Đại ca ơi, con bé này muốn dính lẹo với chó!”
Tùng quay sang nhìn thấy biểu cảm kì lạ của Thùy Linh, hắn cười ha hả lên rồi quay sang nói với Trường:
“Mày với thằng Hưng chăm sóc em nó cho kĩ, dạy dỗ cho biết điều.”
Nói rồi gã hì hục chạy nước rút với Hằng. Hắn lật ngửa Hằng ra, đặt hai chân cô bé lên vai rồi dập theo kiểu la hán đẩy xe, hai bàn tay thô ráp tham lam nắn bóp cặp vú mơn mởn của Hằng. Mắt Hằng rơm rớm, nhắm nghiền lại, chẳng muốn nhìn thấy và ghi nhớ bất cứ thứ gì vào khoảnh khắc này. Thứ em cần là một sự giải thoát khỏi thực tại nghiệt ngã. Nhưng… “ưm… ư…” một tiếng rên đã cắt ngang tâm trí em lúc này. Một sự khó hiểu xen ngang những dòng suy nghĩ hỗn độn khiến em mở mắt và xoay ngang sang nhìn người bạn Thùy Linh của mình. Lúc này chỉ thấy Thùy Linh đã bắt đầu rên rỉ – như sự báo hiệu rằng tuyến phòng thủ mang tên ngại ngùng cuối cùng đã bị dục vọng nhấn chìm hoàn toàn. Thùy Linh nhắm nghiền mắt, hơi hé môi, khuôn mặt cực kì hưởng thụ cái lưỡi của con Beo và những ngón tay của tên Hưng đang chà xát, đùa nghịch đôi môi dưới mỏng manh và ướt át. Thỉnh thoảng là những cái nhăn mặt do đau rát, nhưng nhanh chóng lại được xoa dịu bởi đôi tay của Trường đang nắn bóp cặp vú tuy ngăm nhưng săn chắc vô cùng. Thùy Linh dần quên mất tất cả, chỉ biết rằng cảm giác này tuyệt vời hơn những lúc tò mò tắm dưới vòi sen, để những tia nước vô tình chạm vào nơi tư mật; tuyệt vời hơn cả khi nằm ngủ kẹp đôi chân thon vào chiếc gối rồi từ tốn cọ xát,… Thùy Linh rên ngày càng rõ hơn, gấp hơn, tiếng thở dốc ngày càng dồn dập, sự ngại ngùng và nhục nhã được thay thế bằng biểu cảm thăng hoa và thỏa mãn… “Á…”. Cái khe lồn nhỏ nhắn giờ đã ướt đẫm, bắn thành tia thằng vào tay của Hưng và chiếc lưỡi của con chó. Thùy Linh đã lên đỉnh trong ánh mắt khó tin của Hằng, và trong sự thích thú đầy dâm dục của ba kẻ bắt cóc. Tùng cũng vội vàng nhấp những cú cuối cùng rồi bắn đầy bên trong Hằng thứ trắng đục, nhớp nháp và bẩn thỉu của hắn, và để lại một tràng cười ha hả cực kì hưởng thụ.
Dường như trong không gian đầy mùi biến thái, tởm lợm này, chỉ có Hằng là người duy nhất đang phải gồng gánh những điều cặn bả, đau đớn nhất.
Chợt Tùng như lóe lên gì đó trong đầu, hắn hạ lệnh:
“Hai thằng mày mở trói cho em nó đi rồi kéo sang đây, tao có trò này vui lắm”
Hai thằng đàn em vội vàng cởi trói cho Thùy Linh, rồi kéo đến gần bên Hằng.
Tùng lại trói tay chân của Hằng lại. Hắn bước đến trước mặt Thùy Linh rồi nói:
“Dù gì giờ hai em cũng có thoát được đâu, ngoan ngoãn hầu hạ đi rồi anh sẽ đối đãi tử tế”
Lỗ tai Hằng như đã lùng bùng điếc từ lâu, nhưng không ngờ Thùy Linh lại phản ứng cực kì táo bạo. Thùy Linh tay cầm lấy con cặc còn đang nhơm nhớp tinh dịch sau đợt ân ái của Tùng, ngậm hết vào miệng và bú mút một cách dạn dĩ. Ba thằng nhìn nhau cười hô hố, rồi sau đó Hưng và Trường cũng nhanh nhảu cởi hết đồ ra. Quỳ gối giữa 3 con cặc vây quanh, Thùy Linh lần lượt mút một con và dùng tay sục hai con cặc.
“Đấy, ngoan ngoãn thế này có phải sướng không, vừa sướng anh vừa sướng các em, chống đối làm gì?”
Hằng thực sự không thể nào ngờ, cô bạn mà mình cực kì tin tưởng, cô bạn trong sáng cần cù của mình lại có một bộ mặt kinh tởm và đáng khinh như thế này. Tưởng rằng mình hi sinh cam chịu để có thể đổi lại chút ít an toàn cho Thùy Linh, nhưng không ngờ rằng đó mới thực sự là điều Thùy Linh muốn. Hằng như tuyệt vọng, một phần do bị tên Tùng hành hạ mạnh bạo đau đớn, em ngất lịm đi lúc nào không hay…
…
“Dậy, dậy Hằng ơi, ăn cho khỏe”
Không biết đã bao nhiêu lâu, Hằng mở mắt ra. Đối diện vẫn là ánh đèn dây tóc lờ mờ kêu tách tách, vẫn là căn phòng nhà kho, sàn nhà đầy bụi bẩn, nơi vừa xảy ra những thứ kinh tởm, vẫn là cô bạn Thùy Linh đang quấn nhẹ cái khăn tắm, tay cầm ổ bánh mì thịt đưa đến cho Hằng.
“Mày cút đi, tao không có đứa bạn như mày, đồ đĩ thỏa, đồ mất nết mất dạy”
Thùy Linh nghe xong chẳng những không để tâm, ngược lại ôn nhu nói:
“Hằng à, nghe tao nói, nếu tao không hành xử như thế liệu bọn nó có tha cho mày hay không.. Liệu bọn nó có cho chúng ta một con đường thoát hay không… Tao thấy mày vì tao phải chịu dày vò như thế, tao đau lòng lắm… Là bạn bè, tao không nhịn nổi…”
Nói đoạn, Hằng chợt giật mình. Hằng không ngờ suy nghĩ của Thùy Linh là như vậy. Bất giác em có cảm giác ăn năn vì đã buông những lời cay độc. Hai người liền vội làm lành và ăn uống những thứ tạm bợ do ba tên kia mua về. Nói chuyện một hồi Hằng mới biết được, Thùy Linh kể rằng ba kẻ vô nhân tính đã mang Thùy Linh lên nhà, rồi thay phiên hành hạ Thùy Linh, nhưng Thùy Linh đã phải luôn cố tỏ ra dâm đãng và ngoan ngoãn để bọn chúng thỏa sức thể hiện thú tính, rồi mới có miếng ăn để mang xuống chăm sóc cho Hằng. Hằng nghe xong cảm thấy bản thân nợ Thùy Linh rất nhiều, càng là thấy thương xót cho số phận xui xẻo tai ương của hai đứa. Cơ thể trần trụi ngồi bệt lên sàn nhà bụi bẩn, đau đớn, tủi thân.
“Lát nữa, bọn nó sẽ xuống tìm mày, hoặc là mày lên trên. Hằng à, mạng sống quan trọng hơn, nhục nhã gì thì cũng đã chịu rồi, nghe lời tao đi rồi cả hai cùng thoát” – Thùy Linh nghiêm nghị nói khi Hằng vừa ăn xong cái bánh mì.
“Tao không biết nữa, nó quá kinh khủng đối với tao Linh à”
“Mày phải mạnh mẽ lên, còn cả cuộc đời để làm lại, miễn tao và mày quên đi thì sẽ không ai nhớ đến nó nữa”
“Để tao bình tâm một chút”
Nói rồi Hằng ngồi thu mình lại, tựa đầu vào góc tường, chuẩn bị đón cơn bão tiếp theo sẽ còn gian nan và dữ dội hơn nữa.
Bỗng có tiếng nói vọng xuống từ cửa nhà kho:
“Bạn em đã tỉnh chưa bé yêu ơi?”
…
Chúc anh em đọc truyện vui vẻ!
Nhận xét
Đăng nhận xét